Vị chát
Tôi vẫn còn nhớ vẹn nguyên cái vị chát đến rát lưỡi
khi ăn quả đào lộn hột. Từ xa đến nhìn thấy cái thứ quả màu vàng ươm mà
mê. Hỏi ra thì biết đó là quả đào hay còn gọi là điều, cây trồng chủ yếu
để lấy hột còn quả thì bỏ đi. Khi tôi mân mê cái thứ quả có hột kì lạ
đó thì được biết quả cũng ăn được nhưng phải đợi đến khi chín vàng thật
vàng. Chủ nhà cũng nói thêm về vị của nó tuy vậy tôi vẫn với một quả
đang lủng lẳng trước mặt để thử. Đúng là rất khó ăn, vị chắt cứ đọng lại
mãi nơi đầu lưỡi và cả cổ họng nữa. Tôi nghĩ chắc mình sẽ chẳng ăn lại
lần thứ hai. Nhưng tôi đã lầm bởi sau đó cứ mỗi lần đến mùa điều là tôi
lại đi xin một ít về ăn. Tôi ăn như là để nhắc mình đừng quên kỉ niệm
một thời.
Nguyễn Thị Hương
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét