Chủ Nhật, 15 tháng 7, 2012

Khát vọng của nàng Violet

Trong khu vườn nọ, có một bông hoa Violet xinh xắn, luôn tỏa ngát hương thơm. Nàng sống hạnh phúc cùng với những người bạn láng giềng.
Một ngày nọ, ngắm nhìn chị Hoa Hồng kiêu sa với sắc đẹp rực rỡ làm sáng cả khu vườn, nàng Violet chợt thấy mình thật nhỏ bé. Nàng than thở : " So với chị Hoa Hồng may mắn kia, mình chẳng là gì cả. Giá như mình đuợc làm Hoa Hồng một lần trong đời nhỉ, một lần thôi để không phải nằm sát mặt đất thế này, mình cũng mãn nguyện lắm rồi".


Có một bà tiên tình cờ biết được sự tình bèn hỏi bông hoa bé nhỏ :
- Chuyện gì xãy ra với con vậy ?
Nàng Violet cất giọng tha thiết :
- Con biết Bà luôn nhân từ và đầy lòng yêu thương. Con cầu xin Bà hãy biến con thành Hoa Hồng !
Bà tiên chăm chú nhìn bông hoa :
- Con có bóêt mình đang đòi hỏi điều gì không ? Một ngày nào đó con sẽ hối hận đấy.
Nhưng Violet vẫn một mực nài nĩ. Động lòng trước khát khao của nàng, cuối cùng bà tiên đồng ý. Bà chạm ngón tay thần kỳ của mình vào thân Violet, và ngay lập tức Violet biến thành một cây hoa hồng xinh tươi, kiêu hãnh vươn cao với những bông hoa đỏ rực trên cành.
Một hôm, Giông Bão đi qua khu vườn, giật gãy các nhánh cây,làm bật gốc cả những cây cao to. Cả khu vườn bị vùi dập tơi tả trong gió bão, trừ những lòai hoa nhỏ bé nằm sát mặt đất như Violet.
Bão tan. Bầu trời lại trong xanh. Các nàng Violet vẫy cành hoa tím, vui đùa bên nhau. Một nàng nhìn Hoa Hồng - là Violet ngày nào - thương xót :
- Các bạn nhìn kìa, cô ấy đang phải trả giá cho mong muốn nhất thời của mình đấy !
Nàng Hoa Hồng nằm quật dưới đất, thân hình gãy nát, hoa lá tả tơi, cố gắng dùng chút hơi thở cuối cùng thều thào :
-Tôi chưa bao giờ biết sợ Giông Bão. Khi còn là một cành Violet bé nhỏ, đã có những lúc tôi cảm thấy thoãi mái và hài lòng với mình. Nhưng khi cứ mãi như vậy tôi chợt thấy mình nhỏ bé, nhàm chán và nhạt nhẽo. Tôi không muốn sống một cuộc đời mà quanh năm chỉ biết bám mình vào đất với vẻ sợ sệt, yếu đuối, và khi mùa đông đến sẽ vùi lấp dưới lớp tuyết trắng xóa. Hôm nay, tuy sắp phải từ giã các bạn nhưng tôi rất vui sướng và mãn nguyện vì đã biết thế nào là thế giới muôn màu trên cao. Tôi đã sống như một Hoa Hồng đích thực, đãn ngẫng cao nhìn ánh Mặt Trời, nghe đuợc lời thì thầm của chị gió và vui đùa với các chị Sương Mai. Tôi có thể chạm vào nếp áo của Thần Ánh Sáng bằng cánh hồng thơm ngát. Tôi sẽ chết nhưng tôi đã được đi đến tận cùng của khát vọng sống. Tôi đã thực hiện đuợc ứơc mơ của mình. Đó là điều ý nghĩa nhất trong cuộc đời tôi.
Nói xong, nàng từ từ khép những cánh hồng héo úa lại và trút hơi thở cuối cùng với nụ cười mãn nguyện trên môi






Thư bố gửi con gái


Dường như tình yêu đầu tiên lại làm con mệt mỏi. Con loay hoay với những thứ váy áo mà con vốn không thích mặc. Bực bội với đôi mắt một mí "hàng độc" của mình. Bố thấy con buồn nhiều hơn là vui, con không tự tin khi là mình nữa.

Đúng là thật dễ để "quyến rũ" một người, nhưng thật khó để người ấy biết rằng ta không hoàn hảo.

Bố và mẹ đã yêu nhau được gần 30 năm. Mẹ từng là một cô gái được nhiều người để ý, mẹ đẹp và học giỏi. Nhưng tại sao mẹ lại chọn bố, một người không có gì đặc biệt? Có lần mẹ nói rằng, duy nhất bên bố, mẹ có thể biểu diễn điệu cười "khủng khiếp" của mẹ. Bởi mẹ biết bố yêu nụ cười ấy.

Mẹ tự ti vì đôi bàn chân của mình, và vẫn thường đi những đôi giầy kín mu bàn chân. Nhưng bên bố, mẹ có thể cởi bỏ những đôi giầy cao gót rất điệu của mình và thu cả hai chân trần lên ghế. Bên bố mẹ có thể thực sự là mẹ, trên từng milimét vuông. Đó chính là sự tin cậy. Niềm tin cậy tạo nên bầu không khí an toàn để những tình cảm thân mật, âu yếm nảy sinh. Và những người yêu nhau có thể giao phó vào tay nhau cả quá khứ, hiện tại và tương lai của mình.

Con có thể phải lòng một người con không tin cậy, nhưng thật khó mà có thể chung sống với họ. Trong tình yêu, con phải được thật là mình. Mặc cho tất cả những mưu mẹo nho nhỏ chúng ta vẫn thử và có thể gây ấn tượng được với người ta yêu trong buổi ban đầu hò hẹn, thì tình thân mật gắn bó lại dựa trên những gì mà những người yêu nhau biết về nhau.

Người ấy cần phải biết cái tôi thực của con - con như thế nào khi con mệt mỏi, tức giận, nản lòng, phấn chấn. Người ấy phải yêu con như con vẫn thế, chứ không phải yêu cái hình ảnh hoàn hảo mà người ấy hi vọng có ở nơi con.

Con đã xem phim Nhật ký tiểu thư Jones rồi, đúng không? Có một cảnh mà Mark Darcy nói với "tiểu thư" Jones rằng "Anh thích em, như em vẫn vậy". Và cô ấy hoàn toàn bị chinh phục. Tại sao lại có thể có một phản ứng mạnh như vậy cho một câu "tỏ-tình-không-hề-lãng-mạn"? Bởi vì Mark nói với cô ấy rằng anh ta thật sự nhìn cô ấy và anh ta yêu những cái anh ta nhìn thấy. Anh ta không nói anh thích cô ấy gầy đi mười cân, ăn mặc cho lịch thiệp hơn chút nữa hay xinh hơn một chút. Anh thích cô ấy như cô ấy vẫn thế, vô điều kiện. Cô ấy không cần phải cố gắng để gây ấn tượng với anh ấy, bởi Mark thực sự bị gây ấn tượng rồi.
Sự tin cậy không thể tự nhiên mà có, dù đó là hai người yêu nhau say đắm. Nó cần nhiều thời gian và nỗ lực. Hãy lắng nghe cậu ấy, tôn trọng cậu ấy cũng như ý kiến của cậu ấy, và chấp nhận cậu ấy như cậu ấy vẫn vậy. Và con sẽ được đền đáp công bằng. Giống như mẹ đã yêu bố như bố vẫn vậy.

Biết mình được yêu vì con người thực của mình sẽ khiến con cảm thấy tình yêu thật sự là chốn thiên đường, nơi mà con có thể từ bỏ mọi "vũ khí". Nó cho phép con được thực sự là mình mà không hề phải lo sợ bị giễu cợt và chối bỏ. Điều đó tuyệt vời vô cùng.

Bố chúc con sẽ nhận được một lời tỏ tình không lãng mạn : " Anh yêu em , như em vẫn vậy "

Năm bài học trong cuộc sống

Bài học số 1: Bài Học Về Sự Quan Tâm
Trong tháng thứ 2 của khoá học y tá, vị giáo sư của chúng tôi đã cho chúng tôi một câu hỏi hết sức bất ngờ trong bài thi vấn đáp. Tôi đã lướt qua hầu hết các câu hỏi trong bài thi, và ngạc nhiên dừng lại ở câu hỏi cuối cùng: “Hãy cho biết tên người phụ nữ quét dọn trường học của chúng ta?”. Một câu hỏi không có trong chuyên môn, chắc đây chỉ là một câu hỏi đùa thôi. Tôi đã nghĩ vậy!
Thật ra, tôi đã nhìn thấy người phụ nữ đó vài lần. Cô ấy cao, tóc sẫm màu và khoảng chừng 50 tuổi nhưng làm sao mà tôi có thể biết được tên cô ta cơ chứ? Tôi đã kết thúc bài làm của mình với câu cuối cùng bị bỏ trống.
Cuối giờ kiểm tra, một sinh viên đã hỏi vị giáo sư rằng: “Liệu ông có tính điểm cho câu hỏi cuối cùng kia không?”, ông ta trả lời: “Chắc chắn rồi”, rồi ông nói tiếp: “Trong công việc, các em sẽ gặp rất nhiều người, tất cả họ đều quan trọng, họ xứng đáng được nhận sự quan tâm của các em, dù chỉ là một nụ cười hay một câu chào”.
Tôi đã không bao giờ quên bài học đó trên mỗi bước đường đời của mình sau này, và tôi cũng không bao giờ quên tên của người phụ nữ đó, cô Dorothy.

Bài Học Số 2: Bài Học Về Sự Giúp Đỡ
Trong một đêm mưa bão bất thường trên đường phố Alabama vắng vẻ, lúc đó đã 11h30 khuya, có một bà lão da đen vẫn cứ mặc cho những ngọn roi mưa quất liên hồi vào mặt, cố hết sức vẫy vẫy cánh tay để xin đi nhờ xe.
Một chiếc xe chạy vút qua, rồi thêm một chiếc xe nữa, không ai để ý đến cánh tay dường như đã tê cứng vì lạnh cóng. Mặc dù vậy, bà lão vẫn hy vọng và vẫy chiếc xe kế tiếp. Một chàng trai da trắng đã cho bà lên xe. (Mặc cho cuộc xung đột sắc tộc 1960). Bà lão trông có vẻ rất vội vã, nhưng cũng không quên cám ơn và ghi lại địa chỉ của chàng trai.
Bảy ngày trôi qua, cánh cửa nhà chàng trai tốt bụng vang lên tiếng gõ cửa. Chàng trai ngạc nhiên hết sức khi thấy một cái tivi khổng lồ ngay trước cửa nhà mình. Một lá thư được đính kèm, trong đó viết: “Cảm ơn cháu vì đã cho bà đi nhờ xe vào cái đêm mưa hôm ấy. Cơn mưa không những đã làm ướt sũng quần áo mà nó còn làm lạnh buốt trái tim và tinh thần của bà nữa. Rồi thì lúc đó cháu đã xuất hiện như một thiên thần. Nhờ có cháu, bà đã được gặp người chồng tội nghiệp của mình trước khi ông ấy trút hơi thở cuối cùng. Một lần nữa bà muốn cảm ơn cháu đã không nề hà khi giúp đỡ bà.”
Cuối thư là dòng chữ: “Chân thành – Bà Nat King Cole”.

Bài Học Số 3: Bài Học Về Lòng Biết Ơn
Vào cái thời khi mà món kem nước hoa quả còn rất rẻ tiền, có một câu chuyện về cậu bé 10 tuổi thế này: Ngày nọ, Jim – tên của cậu bé – sau một hồi đi qua đi lại, ngó nghiêng vào cửa hàng giải khát đông nhất nhì thành phố, nơi có món kem nước hoa quả mà cậu rất thích, mạnh dạng tiến lại gần cái cửa, đẩy nhẹ và bước vào. Chọn một bàn trống, cậu nhẹ nhàng ngồi xuống ghế và đợi người phục vụ đến.
Chỉ vài phút sau, một người nữ phục vụ tiến lại gần Jim và đặt trước mặt cậu một ly nước lọc. Ngước nhìn cô phục vụ, cậu bé hỏi: “Cho cháu hỏi bao nhiêu tiền một đĩa kem nước hoa quả ạ?”. “50 xu“, cô phục vụ trả lời. Nghe vậy, Jim liền móc trong túi quần ra một số đồng xu lẻ, nhẩm tính một hồi, cậu hỏi tiếp: “Thế bao nhiêu tiền một đĩa kem bình thường ạ?”. “35 xu”, người phục vụ vẫn kiên nhẫn trả lời cậu bé mặc dù lúc đó khách vào cửa hàng đã rất đông và đang đợi cô. Cuối cùng, người nữ phục vụ cũng mang đến cho Jim món kem mà cậu yêu cầu, và sang phục vụ những bàn khác. Cậu bé ăn xong kem, để lại tiền trên bàn và ra về.
Khi người phục vụ quay trở lại để dọn bàn, cô ấy đã bật khóc khi nhìn thấy 2 đồng kẽm (1 đồng bằng 5 xu) và 5 đồng xu lẻ được đặt ngay ngắn trên bàn, bên cạnh 35 xu trả cho đĩa kem mà Jim đã gọi – Jim đã không thể có món kem nước hoa quả mà cậu ấy thích bởi vì cậu ấy chỉ có đủ tiền để trả cho một đĩa kem bình thường và một ít tiền boa cho cô.

Bài Học Số 4:: Bài Học Về Sự Tự Giác Và Trách Nhiệm
Xưa thật là xưa, có một ông Vua nọ, một hôm ông ta sai quân lính đặt một tảng đá lớn nằm chắn ngang đường đi. Xong, ông nấp vào một bụi cây gần đấy và theo dõi.
Lần lượt ông ta thấy, những thương nhân giàu có đi qua, rồi đến những cận thần của ông đi qua, nhưng không ai có ý định xê dịch tảng đá sang bên nhường chỗ cho lối đi cả, họ chỉ lẩm nhẩm đổ lỗi cho nhà Vua vì đã không cho người giữ sạch sẽ con đường.
Một lúc sau, nhà Vua nhìn thấy một người nông dân đi tới với một xe rau cồng kềnh nặng trĩu. Nhìn thấy tảng đá, người nông dân liền ngừng xe và nhảy xuống đất, cố hết sức mình ông ta đã đẩy được tảng đá sang bên kia vệ đường. Vừa làm ông ta vừa lẩm bẩm: “Thật không may nếu có ai đó không thấy mày và vấp phải, chắc là sẽ đau lắm đây”. Xong đâu đấy, người nông dân quay trở lại xe để tiếp tục đi tiếp, thì bỗng nhìn thấy một bao tiền to đùng đặt ngay chỗ mà ông đã di chuyển tảng đá. Đó là một một món quà của Đức Vua cho người nào dịch chuyển được tảng đá.
Câu chuyện của người nông dân này đã giúp chúng ta nhận ra một điều quý giá mà rất nhiều người trong chúng ta không bao giờ nhận thấy: Vật cản đôi khi cũng có thể là một cơ hội tốt.

Bài Học Số 5:Bài Học Về Sự Hy Sinh
Đã lâu lắm rồi, nhiều năm đã trôi qua, khi tôi còn là tình nguyện viên tại một bệnh viện, tôi có biết một cô gái nhỏ tên Liz – cô ấy đang mắc phải một căn bệnh rất hiểm nghèo.
Cơ hội sống sót duy nhất của cô là được thay máu từ người anh trai 5 tuổi của mình, người đã vượt qua được cơn bạo bệnh tương tự một cách lạ thường nhờ những kháng thể đặc biệt trong cơ thể. Bác sĩ đã trao đổi và giải thích điều này với cậu bé trước khi yêu cầu cậu đồng ý cho cô em gái những giọt máu của mình. Lúc ấy, tôi đã nhìn thấy sự lưỡng lự thoáng qua trên khuôn mặt bé nhỏ kia. Cuối cùng, với một hơi thở thật sâu và dứt khoát cậu bé đã trả lời rằng: “Cháu đồng ý làm điều đó để cứu em cháu”.
Nằm trên chiếc giường kế bên em gái để thuận tiện hơn cho việc truyền máu, cậu bé liếc nhìn em gái và đôi mắt ngời lên niềm vui khi thấy đôi má cô bé hồng lên theo từng giọt máu được chuyền sang từ người cậu. Nhưng rồi, khuôn mặt cậu bỗng trở nên tái xanh đầy lo lắng, cậu bé ngước nhìn vị bác sĩ và hỏi với một giọng run run: “Cháu sẽ chết bây giờ phải không bác sĩ?” Thì ra, cậu bé non nớt của chúng ta đã nghĩ rằng: cậu ta sẽ cho cô em gái tất cả máu trong người mình để cứu cô ấy và rồi cậu sẽ chết thay cô.
Bạn thấy không, sau tất cả những hiểu lầm và hành động của mình, cậu bé đã có tất cả nhờ đức hy sinh…
Cuộc sống có câu: “Hãy cho đi thứ bạn có, rồi bạn sẽ được đền bù xứng đáng”.

gười phục vụ vẫn kiên nhẫn trả lời cậu bé mặc dù lúc đó khách vào cửa hàng đã rất đông và đang đợi cô. Cuối cùng, người nữ phục vụ cũng mang đến cho Jim món kem mà cậu yêu cầu, và sang phục vụ những bàn khác. Cậu bé ăn xong kem, để lại tiền trên bàn và ra về.
Khi người phục vụ quay trở lại để dọn bàn, cô ấy đã bật khóc khi nhìn thấy 2 đồng kẽm (1 đồng bằng 5 xu) và 5 đồng xu lẻ được đặt ngay ngắn trên bàn, bên cạnh 35 xu trả cho đĩa kem mà Jim đã gọi – Jim đã không thể có món kem nước hoa quả mà cậu ấy thích bởi vì cậu ấy chỉ có đủ tiền để trả cho một đĩa kem bình thường và một ít tiền boa cho cô.


Người thầy và những tờ tiền cũ


 
Cuối cùng nó cũng đậu đại học. Người đầu tiên nó muốn thông báo tin quan trọng ấy không phải là ba hay mẹ nó mà là người thầy kính yêu của nó...

Nhà nó nghèo, lại đông anh em, quê nó cũng nghèo nên từ lâu chẳng có mấy ai dám nghĩ đến chuyện cho con vào đại học. Ba mẹ nó cũng vậy, phần vì quá nghèo, phần là vì nghĩ đến điều kiện của con mình "làm sao mà chọi với người ta"!... Thầy là người duy nhất ủng hộ nó, cho nó niềm tin rằng "mình có thể".

Vui mừng chẳng được bao lâu, bao nhiêu lo lắng tràn về vây lấy nó... Năm năm trời, hàng trăm thứ tiền như bầy ong vo ve trong đầu nó.

Rồi thầy đến mang cho nó một lô sách, vở mà nó đoán là những bài học "nhân-lễ-nghĩa" của thầy, dúi vào tay nó một gói nhỏ mà thầy bảo là "bí kíp" rồi dặn chỉ lúc nào khó khăn nhất mới được mở ra. Nó đã không "cảnh giác" thừa. Gói "bí kíp" mà lúc nhận từ tay thầy nó đã ngờ ngợ là một xấp những tờ tiền 10.000đ bọc trong hai lớp nilon cũ kỹ, những tờ tiền được vuốt phẳng phiu phần nhiều đã nhàu nát mà nó tin rằng thầy đã để dành từ lâu lắm! 900.000đồng, nó cứ mân mê những đồng 10.000 đã cũ mà thèm một góc không có ai để khóc.

Đã hai năm kể từ cái ngày thầy lặn lội lên Sài Gòn thăm nó, dúi vào tay nó những đồng 10.000 nhọc nhằn rồi lại vội vã trở về. Sau đó thầy chuyển công tác. Hai năm, thỉnh thoảng nó vẫn nhận được những đồng 10.000 của thầy (lạ thay, lại vào những lúc tưởng chừng như nó bế tắc nhất!)... Hai năm, nó vẫn chưa một lần về thăm thầy. Trưa, mới đi học về, mẹ điện lên báo: "Thầy H. mất rồi!". Nó chỉ lắp bắp hỏi được ba chữ: "Sao thầy mất?", rồi sụp xuống khi mẹ cũng nghèn nghẹn ở đầu dây bên kia: "Thầy bệnh lâu rồi mà không ai biết. Ngày đưa thầy vào viện, bác sĩ chụp hình mới biết thầy đã hư hết lục phủ ngũ tạng rồi, chưa ai kịp đi thăm thì thầy đã...".

Nó bỏ hết mọi sự leo lên xe đò. Trong cái nóng ban trưa hầm hập với cơn say xe mệt mỏi, nó thấy thầy hiền hậu đến bên nó, dúi vào đôi tay nóng hổi của nó những tờ 10.000 đồng lấp lánh... Đến bây giờ nó mới để ý thấy thầy đã xanh xao lắm, bàn tay tài hoa khéo léo ngày xưa đã gân guốc lên nhiều lắm... Nó chợt tỉnh, nước mắt lại lăn dài trên má, trái tim nó gào lên nức nở: "Thầy ơi... sao không đợi con về...!?". Vì nó cứ đinh ninh: nếu đổi những đồng 10.000 kia thành thuốc, thầy sẽ sống cho đến khi nó kịp trở về...

 

6 Bài Học Để Thành Công



Sau đây , mình muốn chia sẽ với bạn về 6 bài học để thành công mà mình đã học qua quyển sách “Cha Giàu Cha Nghèo”.
BÀI 1: ĐNG LÀ NÔ L TIN BC
“Đừng là nô lệ của tiền bạc, hãy để tiền bạc làm việc cho mình” chính là thông điệp mà bài học muốn gửi đến bạn.
Hầu hết chúng ta thường dùng những năm tháng tốt đẹp nhất trong đời để làm việc vì tiền mà thật sự không hiểu chúng ta đang làm việc vì cái gì.
Một khi chúng ta vô tình chấp nhận là nô lệ của tiền bạc thì nỗi lo không có tiền còn lớn hơn sự hạnh phúc khi có nó, và dần dần chính nỗi lo sợ không có tiền đó sẽ đưa chúng ta đến một khuôn mẫu.
Lấy một ví dụ đơn giản và nhàm chán nhất là việc mỗi sáng thức dậy, đi làm, trả hóa đơn, thức dậy, đi làm, trả hóa đơn.v.v…Và đó là tất cả những gì mà chúng ta gọi là sự an toàn.
Thực chất nếu bạn không làm chủ được tiền bạc thì kiếm được nhiều tiền hơn chỉ để lãng phí và mắc nợ nhiều hơn thôi.
Đơn giản là chúng ta ham muốn tiền bạc vì những niềm vui mà chúng ta nghĩ rằng có thể mua được, nhưng thực chất thì niềm vui do tiền bạc mang đến thường rất ngắn ngủi.
Và sau những niềm vui ngắn ngủi đó thì chúng ta lại cần tiền để có được những niềm vui khác, những điều thú vị hơn, tiện nghi hơn, an toàn hơn và cuộc sống sẽ cứ kéo dài mãi với hai cảm giác, đó chính là nỗi sợ và sự tham lam.
Hai cảm giác đó nằm sâu thẳm trong tâm hồn bạn, và vì thế bạn phải chấp nhận sống trong sự an toàn mà ở đó nó được mạng tên là “Vòng Ln Qun”.
Đó là lý do mà “ngưi nghèo” làm việc vì tiền bạc còn “ngưi giàu” thì buộc tiền bạc làm việc vì mình.
BÀI 2: HÃY HC V TÀI CHÍNH
Mỗi ngày chúng ta đều cố gắng phấn đấu, học hỏi để có thể kiếm được nhiều tiền hơn bằng những kiến thức của mình.
Chúng ta chỉ học kiến thức về cách để kiếm tiền nhưng kiến thức về việc gìn giữ số tiền mà chúng ta kiếm được đó thì không hề có hoặc  nếu có thì rất ít.
Bn cn phi nh rng vn đ đây không phi là kiếm đưc bao nhiêu tin mà là bn gi đưc bao nhiêu và làm cho nó sinh sôi ny n như thế nào, đó mi là vn đ.
Trước tiên, khi bạn bắt đầu học về tài chính, bạn cần phải biết sự khác nhau giữa “Tài Sn”“Tiêu Sn”, và để được giàu có, bạn phải mua “Ti Sn”.
Nếu đi sâu vào vấn đề nhận biết sự khác nhau giữa “Tài Sn”“Tiêu Sn” thì mọi người sẽ có những suy nghĩ trái ngược nhau.
Cho nên bạn cứ giữ cho nó thật đơn giản như thế này : “Tài Sn b tin vào túi bn, còn Tiêu Sn thì lôi tin ra khi túi”.
Lấy một ví dụ nhỏ nhé, bạn đi mua một chiếc xe máy, sau đó sử dụng nó rồi thì tiền xăng,nhớt và những thứ linh tinh khác nữa bạn đều phải trả bằng tiền lương của mình, lúc này chiếc xe đó sẽ là “Tiêu Sn” của bạn.
Nhưng mặt khác nếu bạn đã có một mối nào đó và cho mướn chiếc xe ấy với giá mà trong thời gian 1 hoặc 2 năm bạn có thể lấy lại vốn sau những khoản chi linh tinh, Thì lúc này “Tài Sn” của bạn sẽ là chiếc xe và bạn đã hoàn toàn sở hữu nó.(nhưng vì mình lấy ví dụ là xe nên theo thời gian nó sẽ lại trở thành “Tiêu Sn” đấy nhé !)
Vì thế mà người giàu kiếm được “Tài Sn” còn người nghèo và người trung lưu chỉ kiếm được “Tiêu Sn”, nhưng họ lại nghĩ đó là “Tài Sn”.
Và để định nghĩa cho sự giàu có về tài chính(sự có tiền) một cách đơn giản nhất, bạn định nghĩa bằng cách trả lời câu hỏi này:
“Nếu hôm nay bn ngưng làm vic thì bn s tn ti đưc bao lâu?”
BÀI 3: HÃY LÀM VIC CHO CHÍNH MÌNH
Theo suy nghĩ của đa số chúng ta là học cái rồi thì sẽ làm cái đó.
Nếu học sư phạm, bạn sẽ trở thành giáo viên, còn nếu học cơ khí thì bạn sẽ là thợ máy.v.v…Và hầu như chúng ta không hề nghĩ đến việc kinh doanh của chính mình,mà suốt quãng đời của chúng ta chỉ lo quan tâm đến việc kinh doanh của một người khác và giúp cho người đó giàu lên.
Có sự khác biệt giữa ngh nghip chuyên mônvic kinh doanh cho chính mình.
Ngh nghip chuyên môn chỉ quay quanh cột thu nhập và giúp việc kinh doanh của người khác cũng như giúp người đó giàu lên, còn việc kinh doanh cho chính bn thân mình thì quay tròn quanh cột tài sản và sẽ giúp mình có một cuộc sống hạnh phúc cũng như tự do về tài chính.
Đó là lý do mà chúng ta thường nghe nói: “tôi mun đưc tăng lương”, “tôi s làm thêm gi”, “tôi s tìm mt vic khác”.v.v…
Có thể bạn không nhận thấy rằng chúng ta làm việc ăn lương 1 triệu hay 10 triệu thì cũng đều là “làm công” cả.
Vậy tại sao thay vì “làm công” cho người khác mà lại không làm cho chính mình ?
Cuối cùng mình muốn bạn hãy nhớ câu này :
“Hãy nghĩ đến vic kinh doanh ca chính mình”
Phần lớn chúng ta đều hay lo sợ khi nghĩ đến hai từ “kinh doanh”, đơn giản vì hai từ đó khi nhắc tới thường được ghép với hai từ “mo him”.
Và vấn đề chính ở đây là vì chúng ta không có một nền tản tài chính nào cả.
Cho nên mình muốn chia sẽ với bạn một điều mà mình luôn tự nhủ, rằng chúng ta, hãy giữ chi phí ở mức thấp nhất có thể , giảm thiểu các tiêu sản và đặc biệt là hãy c gng xây dng mt nn tng tài sn vng chc cho chính mình.
Bạn hãy nhớ điều này, tiền bạc có thể làm việc suốt 24h một ngày, cho nên khi có một đồng vào cột tài sản,  nó phải trở thành công nhân của bạn.
Bạn hãy vẫn cứ giữ lấy công việc hằng ngày bằng nghề nghiệp của mình, vì đây là bước đầu để tạo nên nền tảng tài chính, nhưng hãy bắt đầu mua những “tài sn” thực sự.
Một điều nữa bạn cũng cần phải nhớ, rằng người giàu mua những thứ xa xỉ sau cùng, còn người nghèo và người trung lưu thì mua chúng trước hết.
BÀI 4: SC MNH CA LIÊN ĐOÀN
Chính tri thc mi là quyn lc, và đi cùng vi tin bc là mt quyn lc to ln đòi hi phi có kiến thc đ gi gìn và làm cho nó sinh sôi ny n.
Và liên đoàn chính là một quyền lực của tri thức, nó giúp chúng ta bảo vệ cột tài sản của mình và từ đó làm cho cột tài sản ngày một càng lớn thêm.
Một liên đoàn mà mình nói ở đây chỉ đơn thuần là một cặp giấy tờ với vài tài liệu hợp pháp nằm bên trong và được đăng ký với cơ quan nhà nước,có thể nói rằng chúng ta sử dụng luật để sống trong luật.
Đời sẽ luôn luôn không ngừng xô đẩy chúng ta,nhưng nếu khéo léo hơn bạn cũng như mình sẽ không bị xô đẩy nhiều.
Đơn giản vì nếu chúng ta biết rằng mình đúng,chúng ta sẽ không phải lo sợ bất cứ điều gì khi phải đấu tranh cả.
Nếu muốn giàu có bạn cần phải hiểu biết luật pháp, vì nếu không biết bạn sẽ phải trả giá rất đắt cho sự thiếu hiểu biết này.
Và những kiến thức cũng như sự hiểu biết này của bạn, có thể gọi chung là IQ tài chính.
Con đường vươn tới thành công của bạn sẽ khó khăn hơn nhiều cũng như sẽ trở nên dễ dàng hơn, tất cả đều tùy thuộc vào IQ tài chính của bạn.
BÀI 5: NGƯỜI GIÀU TO RA TIN
Hầu hết chúng ta đều có những cơ hội vụt sáng ngay trước mắt nhưng lại không thấy được nó, phải mất một thời gian khá lâu chúng ta mới có thể nhận ra nó, nhưng lúc đó thì người khác đã giàu lên rồi.
Đó là lý do vì sao chúng ta cần những từ như “gan góc”, “táo bo”, “can đm” “kiên quyết”.v.v…
Như mình đã nói ở trên, IQ tài chính là điều rất cần thiết nhưng nếu nỗi sợ quá lớn thì tất cả kiến thức của chúng ta sẽ bị át đi,cho nên cần đòi hỏi cả kiến thức lẫn sự can đảm để tạo nên năng lực tài chính thực sự.
Nếu bạn đã từng đặt những câu hỏi như : tại sao phải hiểu biết về tài chính? , Tại sao phải mạo hiểm? và Tại sao phải quan tâm đến IQ tài chính của mình?
Thì câu trả lời đơn giản là chỉ để cho bạn có nhiều sự lựa chọn hơn thôi, vì những gì bạn biết sẽ giúp bạn kiếm ra tiền, còn những gì bạn không biết sẽ khiến bạn phải mất tiền.
Thực sự mà nói thì tiền bạc chỉ là một khái niệm và không có thực, người giàu tạo ra tiền còn người nghèo và người trung lưu thì đi kiếm tiền.
Nếu chúng ta càng nghĩ rằng tiền bạc có thực thì chúng ta càng làm việc cực hơn cho nó,còn nếu chúng ta hiểu được rằng tiền bạc không có thực, chúng ta sẽ làm giàu nhanh hơn.
Bạn nghĩ nó là cái gì thì nó là cái đó, đơn giản vì tiền bạc không có thực.
Và hầu hết chúng ta không giàu lên được đơn giản vì chúng ta không được huấn luyện về tài chính để nhận ra những cơ hội ngay trước mắt.
Tiếp đến là vấn đề thiếu tiền nên cũng không làm ăn gì được, như mình đã nói ở trên, nếu như bạn biết tạo cho mình một cột tài sản vững chắc sớm, thì bạn sẽ có thể tránh được vấn đề nan giải này, và bạn sẽ có được rất nhiều tiền.
Và sau cùng, mình muốn bạn hãy nhớ, Đầu tư kinh doanh không phải là mua bán, mà đó là sự hiểu biết.
Sẽ luôn luôn có những rủi ro, vì vậy bạn hãy học cách xoay sở những rủi ro này thay vì né tránh chúng.
BÀI 6: HÃY LÀM VIC Đ HC, ĐNG LÀM VIC VÌ TIN
Như mình đã nói ở trên, những điều bạn biết sẽ giúp bạn kiếm ra tiền, và những điều bạn không biết sẽ khiến bạn phải mất tiền.
Vì thế bạn cần biết mỗi thứ một chút, như mỗi khi bạn chọn lựa cho mình một công việc mới, bạn nên nghĩ xem công việc đó có gì đáng để cho bạn học không, chứ đừng nghĩ công việc đó lương ra sao.
Và ngày nay, việc chuyển từ công ty nay sang công ty khác được xem là một việc khôn ngoan,Có thể trong tương lai gần bạn kiếm được ít tiền hơn, nhưng trong tương lai xa bạn sẽ có được phần thưởng vô giá nhờ những phương thức kinh doanh khác nhau mà bạn đã học được từ các công ty.
Trong sách, có một đoạn tác giả hỏi các sinh viên của ông rằng: “ Bao nhiêu người trong các bn có th làm mt cái bánh hamburger ngon hơn McDonald’s?”, và hầu như tất cả sinh viên đều giơ tay, sau đó ông lại hỏi tiếp : “Vy nếu hu hết các bn đu làm được bánh ngon hơn thì ti sao McDonald’s li kiếm được nhiu tin hơn bn?”
Đó chính là lý do khiến hầu hết những người tài năng phải chịu cảnh nghèo, là vì họ tập trung vào việc làm một cái hamburger ngon, mà biết quá ít hoặc không biết gì về phương thức kinh doanh cả.
Nếu bạn muốn có những kiến thức mình cần cho tương lai xa thì hãy làm việc để học, còn nếu bạn chỉ muốn hưởng thụ cuộc sống hiện tại và chỉ biết chút ít hoặc không biết chút kiến thức nào về phương thức kinh doanh thì bạn hãy làm việc vì tiền.

                                                                                                                                         by Tài Dương

7 bài học cho người thành công (phần 2)


 

Nối tiếp câu chuyện của David Ponder - Nhân vật chính trong cuốn sách "Hành trình trí tuệ", trong phần 2 của loạt bài này, chúng tôi xin giới thiệu 4 bài học thành công tiếp theo.

Chúng ta đều biết Christopher Columbus và câu chuyện tìm ra châu Mỹ của nhà thám hiểm lừng danh này. Và hẳn ai cũng nhớ cách ông kích thích mọi người tìm một chỗ đứng cho mình quanh bàn để xem ông chứng minh một điều rằng: những việc người khác không làm được thì ông làm được và Columbus dành được tài trợ từ Nhà vua Tây Ban Nha - Ngài Ferdinand - cho hành trình đi tìm “vùng đất trong mơ” của mình.

Trên chuyến hành trình kiếm tìm con đường mới nối châu Âu và châu Á, khả năng định hướng, nuôi dưỡng tầm nhìn, cũng là phẩm chất của một người thuyền trưởng - đã tạo nên một nhà chân dung nhà thám hiểm vĩ đại này.

Trong cuộc gặp gỡ giữa David và Columbus, nhà thám hiểm chia sẻ với David những suy nghĩ nội tâm của ông.
 Lúc khó khăn nhất - biển nổi sóng to gió lớn, thủy thủ đoàn đình công, ông đã thuyết phục các thủy thủ nổi loạn trên tàu chỉ bằng một khao khát cháy bỏng, một lòng kiên định hiếm có về tầm nhìn của mình - rằng chắc chắn có một con đường đến châu Á theo một hải trình mới. Chuyến đi này giúp ông đặt chân đến châu Mỹ. Rất nhiều lần thủy thủ đoàn muốn bỏ cuộc nhưng Columbus tuyên bố: “Quay ngược hành trình là bước đi của một kẻ ngốc. Nó không chỉ đồng nghĩa với thất bại mà còn đồng nghĩa với cái chết không thể tránh khỏi”.

Với sức mạnh của lòng kiên định, ông đã thuyết phục được mọi người.

Bài học thứ 4: Tôi có một trái tim kiên định
 Tôi có một trái tim kiên định. Tôi tin chắc vào tầm nhìn tương lai của mình, những suy nghĩ và hành động của tôi sẽ luôn hướng về phía trước. Sẽ không bao giờ lạc vào khu rừng tăm tối của nỗi hoài nghi hay đầm lầy của sự ân hận. Hành trình của tôi đã được xác định, vận mệnh của tôi đã được định đoạt.

Trong chuyến du hành này David còn gặp một nhân vật bé nhỏ, đó là cô bé Anne Frank với cuốn “Nhật ký Anne Frank” được cô viết trong những ngày sống dưới hầm nhà để tránh việc săn tìm và tiêu diệt những người gốc Do Thái của Đức Quốc xã.

Trong bóng tối của căn hầm, trong tình trạng thiếu thốn đủ điều, trong viễn cảnh tương lai gần như bị tước đoạt, Anne Frank vẫn thể hiện thái độ và tinh thần tích cực, lạc quan hiếm thấy. Cô bé đã dạy cho David cách đón nhận cuộc sống một cách tích cực: “Cháu chọn lòng biết ơn, cháu chọn không phàn nàn”. Cuộc sống của chúng ta được hình thành từ những sự lựa chọn. “Nhưng nếu có lúc nào đó cháu thấy không vui thì ngay lập tức, cháu sẽ chọn hạnh phúc. Cuộc sống của cháu là kết hợp của những cuốn sách mà cháu đã chọn đọc, những người cháu chọn để lắng nghe và những suy nghĩ cháu chọn sẽ giữ trong đầu”.

Với cái nhìn lạc quan như vậy, Anne Frank đã gởi lại ngày hôm nay một thái độ sống và gởi lại một bài học viết bằng bút chì cho David, “Hôm nay, tôi sẽ chọn hạnh phúc”.

Bài học thứ 5: Hôm nay, tôi sẽ chọn hạnh phúcHôm nay, tôi sẽ chọn hạnh phúc. Tôi sẽ chào đón mỗi ngày mới bằng những tiếng cười. Hôm nay, tôi sẽ chọn hạnh phúc. Tôi sở hữu một tinh thần biết ơn. Thượng Đế đã ban cho tôi rất nhiều món quà mà tôi sẽ luôn luôn ghi nhớ và biết ơn.

Hành trình lại đưa David quay ngược lại quá khứ. Ở đây, anh gặp một nhân vật lịch sử: Tổng thống Mỹ Abraham Lincoln. Anh được ông khuyên rằng hãy đi tìm ánh sáng, hãy dũng cảm đón nhận ánh sáng và ông dự đoán, anh sẽ trở thành ngọn hải đăng trong lĩnh vực phát triển cá nhân, dùng tấm gương và sự dẫn dắt của mình để giúp những người khác tránh khỏi việc sống một cuộc đời tầm thường. Cũng chính từ Abraham Lincoln, anh học được sự khoan dung và cách làm chủ cảm xúc vì Abraham vốn được xem là “một tay luật sư nhà quê, một kẻ ngoại đạo thô lỗ, lóng ngóng, diện mạo bên ngoài không được cuốn hút cho lắm”.

Nhưng ông đã quyết định rằng nếu để cho bất cứ lời thị phi nào từ bên ngoài ảnh hưởng đến mình thì ông không bao giờ có thể tập trung vào sứ mạng cao cả của mình. Ông rời căn lều, nơi ông gặp David để đọc bài diễn văn trong lịch sử mang tên “Diễn văn Gettysburg”. Bài diễn văn ca ngợi những con người đã hy sinh cho cuộc chiến giải phóng nô lệ, bảo vệ tinh thần tự do – cái đã tạo nên tình thần nước Mỹ.
David rơi nước mắt khi A. Lincoln - sau bài phát biểu - đến gặp và dặn anh một điều quan trọng: “Người quan trọng nhất mà anh phải khoan dung, tha thứ chính là bản thân anh. Vợ anh, con cái anh, bạn bè anh không hề tức giận với anh, vậy tại sao anh lại tức giận với chính bản thân mình?”. Đó chính là bài học mà vị Tổng thống vĩ đại của nước Mỹ Abraham Lincoln đã dạy cho David.

Bài học 6: Tôi sẽ chào đón ngày hôm nay bằng tinh thần khoan dung
Tôi sẽ chào đón ngày hôm nay với lòng khoan dung. Giờ thì lòng khoan dung mà tôi gìn giữ đã đâm chồi trong trái tim tôi giống như một hạt hỏng cho quả đắng. Tôi sẽ chào đón ngày hôm nay bằng tinh thần khoan dung. Tôi sẽ tha thứ cho cả những người không yêu cầu sự tha thứ đó. Tôi sẽ tha thứ cho những người chỉ trích tôi một cách không công bằng. Tôi tha thứ cho sự thiển cận của họ và tôi vẫn tiếp tục tiến lên phía trước.

Giờ đây, tôi biết rằng sự chỉ trích là một phần cái giá phải trả để chiến thắng quá khứ tầm thường. Tôi sẽ chào đón ngày hôm nay bằng tinh thần khoan dung. Tôi sẽ tha thứ cho chính bản thân mình. Mỗi sai sót, mỗi sự tính toán sai lầm, mỗi sự vấp ngã mà tôi đã trải qua cứ lặp đi lặp lại trong óc tôi. Mỗi lời hứa không thực hiện được, mỗi ngày bị lãng phí, mỗi mục tiêu không hoàn thành đều tích tụ lòng phẫn nộ. Hôm nay, tôi nhận ra rằng, tôi không thể chiến đấu với một kẻ thù đang trú ngụ trong đầu tôi. Chỉ có cách tha thứ cho chính mình, tôi mới có thể xóa bỏ những nghi ngờ, những nỗi sợ hãi và thất vọng khiến cho quá khứ cứ đeo bám hiện tại của tôi. Cuộc sống của tôi mới chỉ bắt đầu.

Bài học cuối cùng mà David được dạy là bài học về đức tin. Nhân vật đã dạy cho David bài học quý báu này là một thiên sứ. Khi thiên sứ định nghĩa “Đức tin là sự tin tưởng vào điều mà người ta chưa từng thấy. Phần thưởng của đức tin là nhìn thấy điều người ta đã tin tưởng”. Sau đó, thiên sứ kể ra hàng loạt những hoài nghi của con người khi chỉ biết trông cậy vào lý trí hạn hẹp của mình.

Ông khẳng định: “Hoàn cảnh thống trị kẻ yếu. Ngược lại, hoàn cảnh là vũ khí của người khôn ngoan, chỉ cần một điều duy nhất là người khôn ngoan không từ bỏ đức tin”. Chính lúc này, David nhận ra một tia sáng lạ lùng khởi phát trong mình và từ đó đưa anh đến hình ảnh cuối cùng trong chuyến hành trình là hình ảnh của một diễn giả đang diễn thuyết trước hơn 30 ngàn người. Ở đây, anh thấy lại toàn bộ câu chuyện của mình.

Anh lần lượt thấy tất cả các câu chuyện được các nhân vật lịch sử lỗi lạc truyền dạy lại cho mình. Và ở đây, anh đã kể lại câu chuyện kì diệu của đại tá Chamberlain. Khi cuộc chiến chấm dứt, Đại tá Chamberlain làm thống đốc dưới chính quyền của tổng thống Abraham Lincoln. Ông nhận được một bức thư của một người lính phe bên kia kể lại tình huống anh ta đã nắm trong tay tính mạng của ngài Đại tá trong trận chiến trên đỉnh đồi Little Round. Nhiều lần anh ta nhắm bắn ông vì anh ta biết rằng hạ được ông thì quân đội miền Nam sẽ có nhiều lợi thế nhưng cuối cùng, không biết vì lý do gì, cảm giác kỳ lạ ngăn anh ta thực hiện điều đó và cho đến giờ, anh ta vô cùng vui mừng vì đã không ra tay vào lúc đó. Điều gì đã che chở cho ngài Chamberlain? Trong vai người diễn thuyết, anh chàng David đã kết luận: “Chúng ta sống dưới sự bảo vệ của một hàng rào gai - cho đến khi chúng ta hoàn thành sứ mạng của mình trên Trái Đất này - thì chúng ta không thể bị tổn hại”.

Bài học thứ 7: Tôi sẽ kiên định trong mọi hoàn cảnh
 Tôi sẽ kiên định trong mọi hoàn cảnh, tôi sẽ tiếp tục cho dù kiệt sức. Tôi nhận thấy hầu hết mọi người đều bỏ cuộc khi cảm thấy kiệt sức. Tôi mạnh mẽ hơn hầu hết mọi người. Tôi sẽ kiên định đến cùng.

Tôi là một người có đức tin mạnh mẽ. Kể từ ngày hôm nay, tôi sẽ giữ vững niềm tin chắc chắn vào tương lai của mình. Tôi sẽ không nhìn khắp bốn phương tám hướng, tôi sẽ chỉ nhìn về phía trước. Đối với tôi đức tin luôn là điều sáng suốt hơn lý trí bởi lý trí chỉ có thể đi xa đến một giới hạn nhất định còn đức tin thì không có giới hạn. Tôi sẽ hy vọng vào những phép màu trong cuộc sống bởi tôi tin vào phép màu. Tôi tin vào tương lai mà tôi nhìn thấy.

Và rồi David bừng tỉnh, thấy mình đang nằm trong bệnh viện. Anh thấy mình không chết và vẫn còn đầy đủ vợ, con bên cạnh. Anh biết mình vừa trở về từ một giấc mơ kỳ lạ. Anh lập tức ngồi dậy viết lại 7 bài học vừa được học. Anh quyết định khắc ghi nó trong tim. Anh đã trở thành con người khác và anh biết rằng cuộc sống đã yêu mến anh.
Đây chính là câu chuyện mà tác giả của nó - Andy Andrews - đã được mời đến Nhà Trắng và gặp gỡ các nhà lãnh đạo trên thế giới. Bốn Tổng thống Mỹ  khác nhau đã mời ông làm diễn giả tại Nhà Trắng và cuốn sách “Hành trình trí tuệ” được bình chọn trong danh sách Best seller của tạp chí New York Times trong thời gian dài. Nó là một câu chuyện đơn giản nhưng kỳ diệu. Nó đã xuất hiện rất đúng lúc, nhất là với những ai đang cảm thấy bế tắc và chán nản trong cuộc sống.

Theo: saga

7 bài học cho người thành công (phần 1)



Câu chuyện về 7 bài học thành công trong cuốn sách "Hành trình trí tuệ" rất cần cho những ai đang cảm thấy bế tắc trong cuộc sống. Đây là một câu chuyện xuất hiện rất đúng lúc cho những doanh nhân đang lâm vào thế khó khăn trong giai đoạn hiện thời. Nhân vật chính là hình mẫu để chúng ta suy nghẫm vì đôi lúc chúng ta đánh mất mình, buông xuôi và quên mất sức mạnh nội tại của bản thân.

Trong phần 1 này, chúng tôi sẽ trích 3 trong số 7 bài học để giới thiệu cùng các bạn:
 Bài học số 1: Nhận trách nhiệm 100%, không đổ lỗi cho người khác
 David Ponder - nhân vật chính trong câu chuyện - học được bài học này trong chuyến du hành kì lạ gặp Tổng thống Mỹ Truman – người đã rất đau đầu và đắn đo khi đưa ra quyết định ném hai quả bom nguyên tử xuống nước Nhật, đặt dấu chấm hết cho Chiến tranh Thế giới lần thứ II.
Cho đến nay, nhiều người vẫn còn lên án quyết định đó của Tổng thống Truman nhưng chỉ có người ở thế Truman mới hiểu được rằng: “Làm thế nào để một Tổng thống có thể đối diện với những bà mẹ với những đứa con trai, con gái của những binh lính Mỹ nếu sau cuộc chiến với Nhật Bản, người ta phát hiện ra rằng trong kho vũ khí có một thứ vũ khí có sức hủy diệt hết sức mạnh mẽ - có thể kết thúc cuộc chiến tranh - đã không hề được sử dụng?”.
Vì vậy, dù bạn ra bất cứ một quyết định nào trong đời, bạn phải nhận trách nhiệm với nó, bạn phải ý thức những tác hại và ích lợi mà nó mang đến cho cuộc sống của những người xung quanh và cho chính cuộc đời mình. Đừng thoái lui trước những thách thức khó khăn buộc phải ra quyết định. Những thử thách chính là những cơ hội để học hỏi.
Người thứ hai David gặp trong cuộc du hành kì lạ là một người giàu có cả về của cải lẫn sự thông thái, đó là Vua Solomon. Solomon nhắc David hãy thận trọng khi lựa chọn bạn bè và những người cộng sự bởi vì chúng ta luôn bị ảnh hưởng bởi những người xung quanh. Và thậm chí đau khổ của chúng ta cũng bắt nguồn từ các mối quan hệ sai lầm.
Hãy khôn ngoan chọn những người có trí tuệ, có đức hạnh để cùng chơi, cùng học tập và xây dựng quan hệ lâu dài. Chính những người khôn ngoan sẽ cho ta những lời khuyên khôn ngoan và thúc giục ta đi khai phá trí tuệ của chính mình. Một khi mong muốn đi tìm kiếm trí tuệ từ những người khôn ngoan khác, ta sẽ học được cách lắng nghe và thu nhận kiến thức và thông tin từ thế giới xung quanh.
Bài học thứ 2: Tôi sẽ kiếm tìm trí tuệTôi sẽ lắng nghe lời khuyên từ những người khôn ngoan. Tôi sẽ trở thành người lắng nghe nhún nhường. Tôi sẽ không tìm kiếm người mở cửa cho tôi, tôi sẽ là người mở cửa cho người khác. Tôi sẽ lựa chọn bạn bè cẩn thận. Tôi sẽ tìm kiếm trí tuệ.
 Quyết định hành động đúng lúc sẽ tạo ra kết quả rất bất ngờ. Nhân vật thứ 3 mà David gặp là một ví dụ. Đó là Đại tá Chamberlain của quân phía Bắc trong cuộc nội chiến Mỹ. Vào lúc nhóm quân ít ỏi còn lại của Đại tá Chamberlain đang bị bao vây trên một quả đồi, họ không thể phản công hay đánh giáp lá cà nhưng trước sự cương quyết trong hành động của vị chỉ huy, mọi người đã lao lên, tấn công vào số đông quân địch và họ đã giành chiến thắng. Đó chính là bài học tiếp theo David học được trong chuyến hành trình kì lạ quay ngược về quá khứ, về tận cuộc nội chiến lịch sử của nước Mỹ. Anh nhận ra rằng chính hành động mới mang lại sinh lực cho con người và chính hành động mới tạo ra kết quả cho tương lai.
Bài học thứ 3: Tôi là con người hành động
 Tôi là một nhà lãnh đạo, tôi nắm lấy khoảnh khắc này và tôi chọn thời điểm này để hành động. Tôi là con người của hành động. Nỗi sợ hãi sẽ không còn chỗ đứng trong cuộc sống của tôi. Tôi không sợ thất bại vì trong cuộc đời tôi, thất bại là một câu chuyện thần thoại. Thất bại chỉ đến với những kẻ bỏ cuộc. Tôi không bao giờ bỏ cuộc.

Theo: saga

Bài học thành công từ gã ăn mày

Qua câu truyện với gã ăn mày này mình thấy rất đáng để suy ngẫm. Hôm nay, mình xin đăng lại nội dung bài viết này để chúng ta cùng suy nghĩ và tự rút ra cho mình bài học nhé.


“Tôi xách túi đồ nhãn hiệu Gucci ra khỏi Tràng Tiền Plaza rồi đứng lại ở cửa chờ bạn. Một tay ăn mày chuyên nghiệp phát hiện ra tôi, sán tới đứng trước mặt. Câu chuyện của tôi chỉ có thế thôi.

Thế nhưng tay ăn mày đã dạy tôi một bài học kinh tế còn sâu sắc hơn một khoá học MBA ở trường. Tôi kể câu chuyện này chính bởi ý nguyện của tay ăn mày đó.

- Xin anh… cho tôi ít tiền đi! – Tôi đứng đó chả có việc gì nên tiện tay vứt cho hắn đồng tiền xu, rồi bắt chuyện cùng nhau.

Ăn mày rất thích kể lể.

- Tôi chỉ ăn mày quanh khu mua sắm này thôi, anh biết không? Tôi chỉ liếc một phát là thấy anh ngay. Đi mua Gucci ở Plaza chắc chắn nhiều tiền…

- Hả? Ông cũng hiểu đời phết nhỉ! – Tôi ngạc nhiên.

- Làm ăn mày, cũng phải ăn mày cho nó có khoa học. – Ông ta bắt đầu mở máy.

Tôi ngẫm nghĩ một lát, thấy thú vị bèn hỏi:

- Thế nào là ăn mày một cách khoa học?

Tôi nhìn kỹ ông ta, đầu tóc rối bù, quần áo rách nát, tay gầy giơ xương, nhưng lại sạch sẽ.

Ông ta giảng giải:

- Ai chẳng sợ và ghét ăn mày, nhưng tôi tin anh không ghét tôi, tôi đoan chắc điều đó. Đấy là điểm tôi khác biệt với những thằng ăn mày khác.

Tôi gật đầu đồng ý, đúng là tôi không ghét ông ta, nên tôi đang nói chuyện với ông ta đấy thôi.

- Tôi biết phân tích SWOT, những ưu thế, bất lợi, những cơ hội và nguy cơ. Đối mặt với những thằng ăn mày là đối thủ cạnh tranh của tôi, ưu thế (Strengths) của tôi là tôi không làm người ta phản cảm, lánh sợ. Cơ hội (Opportunities) và nguy cơ (Threats) thì chỉ là những yếu tố điều kiện bên ngoài thuộc về hoàn cảnh, có thể là dân số ở đây đông hay vắng, thành phố có quyết định chỉnh trang đô thị, dẹp hè phố chăng…

- …???

- Tôi đã từng tính toán rất cụ tỉ (cụ thể và tỉ mỉ) rằng, khu vực thương mại này người qua lại đông, mỗi ngày khoảng mười nghìn người, nghèo thì nhiều lắm, nhưng người giàu còn nhiều hơn. Trên phương diện lý luận thì giả như mỗi ngày tôi xin được mỗi người một đồng xu một nghìn đồng, thì mỗi tháng thu nhập của tôi đã được ba trăm triệu đồng. Nhưng thực tế thì đâu phải ai cũng cho ăn mày tiền, mà một ngày làm sao tôi đi xin được mười nghìn lượt người. Vì thế, tôi phải phân tích, ai là khách hàng mục tiêu của tôi, đâu là khách hàng tiềm năng của tôi.

Ông ta lấy giọng nói tiếp:

- Ở khu Tràng Tiền Plaza này thì khách hàng mục tiêu của tôi chiếm khoảng 30% số lượng người mua sắm, tỉ lệ thành công khoảng 70%. Lượng khách hàng tiềm năng chiếm khoảng 20%, tỉ lệ thành công trên đối tượng này khoảng 50%. Còn lại 50% số người, tôi chọn cách là bỏ qua họ, bởi tôi không có đủ thời gian để tìm vận may của mình với họ, tức là xin tiền họ.

- Thế ông định nghĩa thế nào về khách hàng của ông? – Tôi căn vặn.

- Trước tiên, khách hàng mục tiêu nhé. Thì những nam thanh niên trẻ như anh đấy, có thu nhập, nên tiêu tiền không lưỡng lự. Ngoài ra các đôi tình nhân cũng nằm trong đối tượng khách hàng mục tiêu của tôi, họ không thể mất mặt trước bạn khác phái, vì thế đành phải ra tay hào phóng. Rồi tôi chọn các cô gái xinh đẹp đi một mình là khách hàng tiềm năng, bởi họ rất sợ bị lẽo đẽo theo, chắc chắn họ chọn cách bỏ tiền ra cho rảnh nợ. Hai đối tượng này đều thuộc tầm tuổi 20-30. Nếu tuổi khách hàng nhỏ quá, họ không có thu nhập, mà tuổi già hơn, thì họ có thể đã có gia đình, tiền bạc bị vợ cầm hết rồi. Những ông chồng đó biết đâu có khi đang âm thầm tiếc hận rằng không thể ngửa tay ra xin tiền của tôi ấy chứ!

- Thế thì mỗi ngày ông xin được bao nhiêu tiền?

- Thứ hai đến thứ sáu, sẽ kém một chút, khoảng hai trăm nghìn. Cuối tuần thậm chí có thể 4-500 nghìn.

- Hả? Nhiều vậy sao?

Thấy tôi nghi ngờ, ông ta tính cho tôi thấy:

- Tôi cũng khác gì anh, tôi cũng làm việc tám giờ vàng ngọc. Buổi sáng từ 11h đến tối 7h, cuối tuần vẫn đi làm như thường. Mỗi lần ăn mày một người tôi mất khoảng 5 giây, trừ đi thời gian tôi đi lại, di chuyển giữa các mục tiêu, thường một phút tôi xin được một lần được một đồng xu 1 nghìn, 8 tiếng tôi xin được 480 đồng một nghìn, rồi tính với tỉ lệ thành công 60% [(70%+50%)÷2] thì tôi được khoảng 300 nghìn.

Chiến lược ăn mày của tôi là dứt khoát không đeo bám khách chạy dọc phố. Nếu xin mà họ không cho, tôi dứt khoát không bám theo họ. Bởi nếu họ cho tiền thì đã cho ngay rồi, nếu họ cho vì bị đeo bám lâu, thì tỉ lệ thành công cũng nhỏ. Tôi không thể mang thời gian ăn mày có giới hạn của tôi để đi lãng phí trên những người khách này, trong khi tôi có thể xoay ngay sang mục tiêu bên cạnh.

Trời, tay ăn mày này có đầu óc quá đi, phân tích như thể giám đốc kinh doanh hoặc giám đốc tiếp thị vậy.

- Ông nói tiếp đi! – Tôi hào hứng.

- Có người bảo ăn mày có số may hay xui, tôi không nghĩ thế. Lấy ví dụ cho anh nhé, nếu có một thanh niên đẹp trai và một phụ nữ xinh đẹp đứng trước cửa shop đồ lót mỹ phẩm, thì anh sẽ chọn ai để ăn mày?

Tôi ngẫm nghĩ rồi bảo, tôi không biết.

- Anh nên đi đến xin tiền anh thanh niên kia. Vì đứng bên anh ta là một phụ nữ đẹp, anh ta chẳng lẽ lại không cho ăn mày tiền. Nhưng nếu anh đi xin cô gái đẹp, cô ta sẽ giả vờ là ghê sợ anh rồi lánh xa anh.

Thôi cho anh một ví dụ nữa: Hôm nọ đứng ở cửa siêu thị BigC có một cô gái trẻ tay cầm túi đồ vừa mua từ siêu thị, một đôi nam nữ yêu nhau đang đứng ăn kem, và một anh chàng đóng bộ công chức chỉnh tề, tay xách túi đựng máy tính xách tay. Tôi chỉ nhìn họ ba giây, sẽ không ngần ngừ bước thẳng tới mặt cô gái trẻ xin tiền, cô gái cho tôi hẳn hai đồng xu, nhưng ngạc nhiên

hỏi tôi tại sao chỉ xin tiền có mỗi cô ta. Tôi trả lời rằng, cái đôi tình nhân kia đang ăn, họ không tiện rút ví ra cho tiền, anh kia trông có vẻ lắm tiền, trông như sếp nhưng vì thế trên người họ thường không có sẵn tiền lẻ. Còn cô vừa mua sắm ở siêu thị ra, cô tất còn ít tiền thừa, tiền lẻ.

Chí lý, tôi càng nghe tay ăn mày nói càng tỉnh cả người ra.

- Cho nên tôi bảo rồi, tri thức quyết định tất cả!

Tôi nghe sếp tôi nói bao lần câu này, nhưng đây là lần đầu tôi nghe một thằng ăn mày nói câu này.

- Ăn mày cũng phải mang tri thức ra mà ăn mày. Chứ ngày ngày nằm ệch ra ở xó chợ, cầu thang lên đường vượt giao lộ, xin ai cho được tiền? Những người đi qua giao lộ, chạy qua cổng chợ đều vội vàng hoặc cồng kềnh, ai ra đấy mà chơi bao giờ, ra đấy xin chỉ mệt người. Phải trang bị tri thức cho chính mình, học kiến thức mới làm người ta thông minh lên, những người thông minh sẽ không bao giờ ngừng học hỏi kiến thức mới. Thế kỷ 21 rồi, bây giờ người ta cần gì, có phải là cần nhân tài không?

Có lần, có một người cho tôi hẳn 50 nghìn, nhờ tôi đứng dưới cửa sổ gào: “Hồng ơi, anh yêu em”, gào 100 lần. Tôi tính ra gọi một tiếng mất 5 giây, thời gian cũng tương tự như tôi đi ăn mày một lần, nhưng lợi nhuận đạt được chỉ 500 đồng, còn kém đi ăn mày, thế là tôi từ chối.

Ở đây, nói chung một tay ăn mày một tháng có thể đi xin được một nghìn hoặc tám trăm lần. Người nào may mắn thì cùng lắm đi xin được khoảng hai nghìn lần. Dân số ở đây khoảng ba triệu, ăn mày độ chục anh, tức là tôi cứ khoảng mười nghìn người dân mới ăn mày một người. Như thế thu nhập của tôi ổn định, về cơ bản là cho dù kinh tế thế giới đi lên hay đi xuống, tình hình xin tiền của tôi vẫn ổn định, không biến động nhiều.

Trời, tôi phục tay ăn mày này quá!

- Tôi thường nói tôi là một thằng ăn mày vui vẻ. Những thằng ăn mày khác thường vui vì xin được nhiều tiền. Tôi thường bảo chúng nó là, chúng mày nhầm rồi. Vì vui vẻ thì mới xin được nhiều tiền chứ.

Quá chuẩn!

- Ăn mày là nghề nghiệp của tôi, phải hiểu được niềm vui do công việc của mình mang lại.( Chỗ này sao giống Thầy Thiêm nói quá!!!) Lúc trời mưa ít người ra phố, những thằng ăn mày khác đều ủ rũ oán trách hoặc ngủ. Đừng nên như thế, hãy tranh thủ mà cảm nhận vẻ đẹp của thành phố. Tối về tôi dắt vợ và con đi chơi ngắm trời đêm, nhà ba người nói cười vui vẻ, có lúc đi đường gặp đồng nghiệp, tôi có khi cũng vứt cho họ một đồng xu, để thấy họ vui vẻ đi, nhìn họ như nhìn thấy chính mình.

- Ối ông cũng có vợ con?

- Vợ tôi ở nhà làm bà nội trợ, con tôi đi học. Tôi vay tiền ngân hàng Vietinbank mua một căn nhà nhỏ ở ngoại thành, trả nợ dần trong mười năm, vẫn còn sáu năm nữa mới trả hết. Tôi phải nỗ lực kiếm tiền, con tôi còn phải học lên đại học, tôi sẽ cho nó học Quản trị kinh doanh, Marketing, để con tôi có thể trở thành một thằng ăn mày xuất sắc hơn bố nó.

Tôi buột miệng:

- Ông ơi, ông có thu nhận tôi làm đệ tử không?

Câu chuyện chiếc bình



Một giáo sư đang trong giờ giảng về cách quản lý thời gian. Ông đặt vài thứ trước mặt. Đầu tiên, ông lấy một cái bình to và bắt đầu cho vào đó những quả bóng chơi golf. Sau đó, ông hỏi các sinh viên: “Theo các bạn, bình đã đầy chưa?”. “Rồi ạ!”, các sinh viên trả lời.

Giáo sư lại lấy ra một hộp đựng đầy bi và đổ vào bình. Rồi lắc lên cho bi rơi lấp vào khoảng trống giữa những quả bóng. Ông lại hỏi lần nữa và các sinh viên, lần này có vẻ ngập ngừng hơn, trả lời: “Có lẽ là rồi ạ.”

Lần này, vị giáo sư lấy ra một xô cát, và cũng đổ vào bình. Tất nhiên, cát lấp đầy các khe hở. Ông hỏi lại và các sinh viên lần này đồng thanh: “Rồi ạ!”

“Hãy xem này, “ giáo sư nói và lấy ra hai lon bia, đổ vào bình. Bia tràn vào giữa những hạt cát.

“Bây giờ,” giáo sư nói, “tôi muốn các bạn hãy tưởng tượng cái bình này như cuộc đời của mình.

Bóng golf tượng trưng cho những điều quan trọng – gia đình, con cái, sức khoẻ, bạn bè, đam mê - những điều mà nếu mọi thứ khác mất đi, thì chỉ mình chúng vẫn có thể làm cuộc sống của bạn đầy đủ.

Những viên bi là thứ khác, nhỏ nhặt hơn - nghề nghiệp, nhà cửa, ôtô. Còn cát là những gì vặt vãnh còn lại.“

“Nếu các bạn cho cát vào trước”, giáo sư tiếp tục, “sẽ không còn chỗ cho bi và bóng golf nữa. Cuộc đời cũng vậy. Nếu dành tất cả thời gian và năng lượng cho những việc vặt vãnh, bạn sẽ không bao giờ làm được những điều quan trọng.

Hãy ưu tiên làm những việc thực sự cần thiết trước. Dành thời gian cho con cái, kiểm tra sức khỏe, đi ăn với gia đình, làm những việc mình thích. Sau khi đã làm tất cả những điều đó, chắc chắn bạn vẫn còn thời gian cho những thứ nhỏ nhặt như lau dọn nhà cửa, sửa chữa đồ đạc. Vì thế, hãy luôn ưu tiên những quả bóng, và đặt chúng vào bình trước tiên.”

Khi người thầy dừng lại, lớp học vẫn im lặng một hồi. Bỗng có cánh tay giơ lên, và một sinh viên hỏi: “Thưa giáo sư, vậy bia tượng trưng cho cái gì?”

Giáo sư mỉm cười hài lòng, “Một câu hỏi hay. Bia, tôi chỉ muốn nói với các bạn rằng, ngay cả khi các bạn thấy cuộc sống của mình đã quá bận rộn và đầy đủ thì, vẫn luôn còn thời gian cho một chầu bia!”

Khi thấy mình có quá nhiều việc phải giải quyết, và 24 giờ mỗi ngày là không đủ, thì bạn hãy nghĩ đến chiếc bình này, đặt những quả bóng vào trước. Và... đừng quên những cốc bia!




Nguồn: http://go.webassistant.com/wa/upload/users/u1000057/workspaces/30stories/
Người dịch: Nang_chang2

1000 viên bi


Vài tuần trước, tôi bước về phía căn nhà dưới tầng hầm, trên hai tay là cốc cà phê và tờ báo buổi sáng. Những điều bắt đầu trong buổi sáng thứ Bảy bình thường hôm ấy đã trở thành một trong những bài học mà thi thoảng cuộc sống vẫn gửi tới cho ta.

Tôi dò sóng đài trên điện thoại để nghe chương trình phát sáng thứ Bảy. Trong lúc dò, chợt tôi phát hiện giọng nói có vẻ của một người đã cao tuổi, có gì thật hấp dẫn và đó quả là một chất giọng vàng.

Bạn biết đấy, với chất giọng như vậy, có lẽ ông ta đang làm trong ngành phát thanh. Ông đang kể cho mọi người nghe về việc đã nói với ai đó câu chuyện một nghìn viên bi.

Tò mò, tôi ngồi xuống và nghe ông nói. “Này Tom, hình như anh đang rất bận việc thì phải. Tôi chắc rằng họ trả anh cũng khá phải không, nhưng thật xấu hổ nếu anh cứ suốt ngày vắng nhà vì công việc như vậy. Không thể tin được một người trẻ tuổi như anh lại cứ quần quật làm việc mỗi tuần từ 60 đến 70 tiếng để trang trải mọi thứ. Sẽ thật tồi tệ nếu anh quên không tham dự buổi biểu diễn khiêu vũ của con gái anh”.

Ông tiếp tục, “Tôi sẽ kể cho anh nghe điều này Tom ạ, một điều đã giúp tôi luôn biết nhìn trước những thứ cần ưu tiên trong cuộc sống của mình”. Và khi đó, ông lão bắt đầu giải thích lý thuyết một nghìn viên bi.

“Anh biết không, một ngày nọ tôi đã ngồi làm thử một bài toán nhỏ. Mỗi người trung bình sống được khoảng 75 năm. Tôi biết cũng có người sống thọ hơn và cũng có người chết sớm hơn nhưng về trung bình, người ta có thể sống được khoảng 75 năm”.

“Sau đó, tôi nhân 75 năm đó với 52 tuần thì được 3900, đó chính là số ngày thứ bảy mỗi người bình thường có được trong cả cuộc đời của họ. Nào tập trung vào câu chuyện của tôi đi Tom, tôi đang chuyển sang phần quan trọng rồi đây”.

“Phải đến năm 55 tuổi tôi mới có thể suy nghĩ về mọi việc kỹ càng như vậy”, ông tiếp tục, “và cho tới lúc đó, tôi đã sống qua hơn 2800 ngày chủ nhật của đời mình. Tôi hiểu rằng, nếu tôi sống được đến năm 75 tuổi, tôi sẽ chỉ còn được tận hưởng khoảng 1000 ngày chủ nhật nữa mà thôi”.

“Và rồi tôi tới một cửa hàng đồ chơi, mua tất cả những viên bi họ có. Phải đi tới ba cửa hàng tôi mới mua đủ 1000 viên bi cho mình. Tôi đem chúng về nhà, bỏ vào chiếc hộp nhựa lớn, rỗng trong xưởng làm việc, ngay cạnh chiếc đài. Từ đó, khi mỗi ngày thứ Bảy qua đi, tôi lại lấy ra một viên bi ra và ném đi”.

“Tôi nhận ra rằng, khi nhìn số lượng những viên bi ngày một giảm dần, tôi đã biết tập trung hơn cho những điều thật sự quan trọng trong cuộc sống. Không gì giống như việc nhìn thời gian tồn tại của mình trên trái đất này cứ vơi dần và nó giúp bạn biết ưu tiên mọi việc thật mau chóng”.

“Bây giờ, tôi sẽ kể cho anh nghe một điều cuối cùng trước khi tôi ngừng cuộc trò chuyện này để đưa người vợ thân yêu của tôi đi ăn sáng. Sáng nay, tôi đã nhặt viên bi cuối cùng ra khỏi chiếc hộp. Tôi hình dung nếu tôi có thể giữ nó cho tới sáng chủ nhật sau nữa thì tức là, Chúa đã ban cho tôi thêm một chút thời gian để được ở lại bên những người thân yêu…”

“Thật tuyệt khi được trò chuyện với anh Tom ạ, tôi mong anh sẽ dành nhiều thời gian hơn cho những người thân yêu của anh và tôi cũng hy vọng, một ngày nào đó sẽ gặp lại anh. Chúc buổi sáng tốt lành!”.

Bạn có thể nghe thấy rõ tiếng gác ống nghe khi ông ấy kết thúc cuộc trò chuyện. Ngay cả người điều phối chương trình cũng lặng đi trong vài giây. Tôi biết ông ấy đã khiến chúng ta phải suy nghĩ rất nhiều.

Sáng hôm đó, tôi đã định làm một số việc, sau đó tới phòng tập thể dục. Nhưng rồi, tôi quyết định chạy lên gác, đánh thức vợ bằng một cái hôn. “Dậy thôi em yêu, anh sẽ đưa em và các con đi ăn sáng”.

“Có chuyện gì đặc biệt hả anh?”, cô ấy hỏi và cười.

“Không, không có gì đặc biệt cả”, tôi nói, “Chỉ vì đã lâu lắm rồi hai vợ chồng mình chưa đi ăn cùng các con. À, khi đi mình dừng lại ở cửa hàng đồ chơi một chút nhé, anh muốn mua một vài viên bi”.










Nguồn: BestInspiration - Người dịch: Đỗ Dương
Người sưu tầm: Nguyễn Mạnh Tường