Thứ Sáu, 27 tháng 7, 2012

Lỡ hẹn


  
Pleiku không hiếm những sườn đồi đầy cúc quỳ như thế này
 Ngày tôi vào Tây Nguyên nhận công tác, bạn bè tôi đứa nào cũng sụt sùi khóc vì thương tôi rồi chúng nó gàn đừng đi. Nhưng tôi lại khác, tôi nói với tụi nó rằng đi để thực hiện ước mơ bấy lâu của mình, đi để tận mắt được nhìn thấy những em nhỏ dễ thương mà mình sẽ dạy, rồi khi nào về sẽ mang cho mỗi đứa một bó dã quỳ còn tươi rói. Thế mà đã hơn mười năm rồi tôi vẫn chưa thực hiện được lời hứa với lũ bạn ngày trước. Kể cũng lạ con đường từ nơi tôi ở vào trường hai bên mọc đầy cây dã quỳ. Mùa khô các cây khác chết khô hết nhưng riêng nó vẫn hiên ngang như thách thức với trời. Rồi mùa mưa cũng tới nó như chuẩn bị sẵn sàng để đợi ngày trời ban cho lộc. Nhưng tôi thích nhất đó là mùa hanh khô và có chút hơi lành lạnh. Ấy là vì mùa dã quỳ nở hoa. Hai bên đường vàng rực, vàng rực. Mỗi ngày đi dạy tôi đều ngắt một ít để mang vào cắm trong lọ hoa của lớp. Mỗi mùa hoa nở tôi lại nhớ lời hứa với lũ bạn ngày xưa. Thời gian trôi đi nhanh thật mới đó mà...Hoa dã quỳ vẫn vậy-Một màu vàng rực rỡ , một niềm kiêu hãnh với vạn vật nơi đây.

Nguyễn Thị Hương

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét